Hành trình 10 năm từ bác sỹ thành bệnh nhân ung thư

Tháng 3 năm 2008, trong một lần tình cờ đưa bệnh nhân đi khám, Bác sĩ Nguyễn Lê siêu âm phát hiện một khối u mờ, nhỏ trong gan của mình. Ngay lập tức, anh tới Bệnh viện Hữu nghị và Bệnh viện K để khám lại. Bác sĩ chẩn đoán anh chắc chắn có khối u kích thước khoảng gần 2 cm nằm trong gan và chỉ số ung thư gan tăng cao. 3 tuần sau, trong một chuyến công tác tại Bệnh viện Quân y 175, bác sĩ chuyên khoa nhìn phim chụp của anh, chắc nịch: ‘Độ tuần nữa tế bào ung thư lan toả thì tử vong’.

Hành trình 10 năm từ bác sỹ trở thành bệnh nhân ung thư
Hành trình 10 năm từ bác sỹ trở thành bệnh nhân ung thư

‘Mình sẽ làm gì?’ là câu hỏi hiện lên trong đầu Thượng tá – bác sĩ Nguyễn Lê (Bệnh viện Quân Y 103, Giảng viên Học viện Quân Y) ngay khi nghe kết quả sét đánh đó. Cùng thời điểm, bệnh viện nơi anh công tác có hai bác sĩ khác cũng bị ung thư gan. Một người mất sau 1 tháng, một người trụ được 3 tháng, dù đã làm nhiều biện pháp.

Trong suốt gần 3 tháng kế tiếp, anh vừa sắp xếp công việc gia đình vừa nghiên cứu lựa chọn cách điều trị, xem xét phương án phù hợp với mình. Anh quyết tâm không bỏ lửng, nằm chờ chết. Mọi thứ đều được tiến hành một cách âm thầm. Đó là 3 tháng khủng khiếp nhất trong suốt thời gian điều trị của anh.

Với kinh nghiệm và kiến thức trong nghề, bác sĩ Lê xác định bệnh nhân ung thư gan chỉ có thể sống 3- 6 tháng, lâu hơn là 1- 3 năm, sống qua được 3- 5 năm là một kỳ tích. Anh quyết định nói cho mọi người biết mình bị ung thư gan sau 3 tháng âm thầm, nín lặng tìm hiểu thể bệnh của mình. Anh chuẩn bị lên hàm Đại tá, thực hiện những khâu cuối cùng để bảo vệ luận án Tiến sỹ và đứa con thứ hai mới chào đời được 4 tháng.

Sau 1 tháng phẫu thuật cắt bỏ 1/3 gan, sức khoẻ hồi phục, anh quay lại Mỹ, nơi anh đã từng học tập để tìm hiểu biện pháp và thuốc thang tốt nhất và thu thập được nhiều sản phẩm cũng như phương pháp tốt cho mình. Thời gian không còn nhiều, anh hối hả sang Singapore, Thái Lan, Trung Quốc… để tìm hiểu các biện pháp và lấy kinh nghiệm từ các bệnh nhân bị bệnh, gặp các chuyên gia hàng đầu về ung thư, tổng hợp và tìm ra biện pháp tối ưu nhất cho bệnh của mình.

Ung thư không phải là án tử hình không phải là dấu chấm hết
Ung thư không phải là án tử hình không phải là dấu chấm hết

10 năm nay, chưa một ngày bác sĩ Lê bỏ thuốc theo phác đồ điều trị. Cách đây 10 năm, bác sĩ Lê chỉ có 1- 2 sản phẩm để hỗ trợ. Thế nhưng 2- 3 năm sau có những sản phẩm mới, cứ như vậy bác sĩ Lê tiếp cận, tìm hiểu để sử dụng phù hợp với sức khoẻ bản thân. Đây là giai đoạn ổn định chứ tế bào ung thư vẫn còn tồn tại trong cơ thể anh. Chính vì vậy anh phải luôn có thuốc kết hợp ăn uống, rèn luyện bản thân để ức chế tế bào ung thư. Trong quá trình điều trị bệnh, bác sĩ Lê thường xuyên kiểm tra chỉ số ung thư, xét nghiệm, chụp chiếu để biết được tình trạng bệnh của mình.

Bác sĩ Lê vẫn thường xuyên nói với các bệnh nhân: người bệnh ung thư sống được không phải do bác sĩ giỏi vì không có bác sĩ nào giỏi tất cả mà bệnh ung thư phải chữa toàn diện, không phải do thuốc tốt vì cho tới nay chưa có thuốc nào có thể ức chế hoàn toàn được tế bào ung thư, mà là do chính bản thân người bệnh. Đó là tinh thần vững vàng để đối điện và chiến đấu với căn bệnh ung thư quái ác. Cứ thêm 1 năm là ta lại được tiếp cận với hàng loạt những biện pháp mới, phương pháp chữa trị tiên tiến hơn, chúng ta sẽ sống thêm. Chúng ta có khả năng chết vì già chứ không chết vì bệnh.

người bệnh ung thư sống được là do tinh thần vững vàng để chiến đấu và đối mặt
người bệnh ung thư sống được là do tinh thần vững vàng để chiến đấu và đối mặt

Giờ đây, anh giành nhiều thời gian cho những điều giản dị xung quanh hơn. Anh thấy mình hạnh phúc thực sự, thấy những người xung quanh mình: vợ con, bố mẹ, bạn bè cũng hạnh phúc. Đó là thứ hạnh phúc lan toả.Trước khi biết mình bị bệnh, bác sĩ Lê làm việc như một cái máy. Thời gian biểu của anh chỉ xoay quanh các công việc: sáng điều trị cho bệnh nhân, chiều lên lớp giảng bài, tối nghiên cứu khoa học.

Anh Lê nhận ra, điều hạnh phúc, giá trị cuộc sống không nằm ở tiền bạc, địa vị, quyền chức mà nó chính là điều giản đơn hiện diện trong cuộc sống thường ngày của anh – cái mà anh vẫn coi đó là điều hiển nhiên, bình thường.

 

 

 

 

điều hạnh phúc, giá trị cuộc sống không nằm ở tiền bạc, địa vị, quyền chức mà nó chính là điều giản đơn hiện diện trong cuộc sống thường ngày
Điều hạnh phúc, giá trị cuộc sống không nằm ở tiền bạc, địa vị, quyền chức mà nó chính là điều giản đơn hiện diện trong cuộc sống thường ngày

Nguồn: Tham khảo Internet